một lời xin lỗi

An nợ những điều bình dị một lời xin lỗi. Nhưng bây giờ chưa thể nói. Vì An vẫn còn hận, còn giận.

An biết mình chưa trải đủ gian lao để cảm thấy những thứ bình dị ấy không chán nản. An chỉ muốn đi và quên. Một ham muốn tự do đầy vị kỉ.

Cũng chưa trải đủ sóng gió để quý những lời chúc, lời quan tâm. Những lúc vui vẻ, những lời mỹ miều lả chã như lá mùa thu, rồi cũng thành hư vô, thành cát bụi. Cần gì những câu nói giống nhau, ngắn cụt, gỏn lọn, đều đều. Những con người giống nhau, làm những điều giống nhau, cuốn xoáy vào nhau, tự hỏi mình đã làm gì sai khi đã làm đúng theo những gì kẻ khác làm.

Nếu là bạn An, đừng nói với An những lời kẻ ngoài cũng có thể nói.

Cũng chưa thấy quý những ngày tháng sống vì tới bây giờ vẫn thấy tồn tại là một gánh nặng. Nên sinh nhật, cũng chỉ như bao ngày, chỉ khác là thêm một cột mốc, đánh dấu những gì bản thân bất lực chưa làm được, hoặc mãi vẫn để nó như thế. Nhân tình thế thái, bản chất có bao giờ cảm thông. Mình vẫn là mình, đã là khổ sở lắm rồi.

Cô gái hồn nhiên duôi dẻ ngày xưa cái gì cũng lăn xả, cái gì cũng có-thể-làm-được nay đã đi đâu rồi… Nay đã bị lý tưởng đè lấp, chỉ ngắm nhìn sự vật đầy suy xét, nghi kị. Dù cũng biết rằng đời còn đẹp lắm đó nhưng cứ tự làm nó chua chát.

Cô gái ơi, cô gái đâu rồi

Xin lỗi cô gái nhé…

– Sài Gòn, 22/02/2015

Ponte alla Grazie-11

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s